Sunday, June 30, 2019

KHÔNG PHẢI THỨ GÌ MẤT CŨNG GỌI LÀ MẤT MÁT


https://www.facebook.com/2saostarvietnam/photos/a.217886775455028/451205782123125/


KHÔNG PHẢI THỨ GÌ MẤT CŨNG GỌI LÀ MẤT MÁT
Nếu bạn mất đi một người bạn vì người ta không hiểu quá khứ, không chấp nhận cách sống và tư tưởng của bạn, vậy cũng tốt, còn hơn là tiếp tục vì nể nhau. Dăm ba lần gặp mặt xã giao tâm sự để rồi quay lưng với nhau khi “có dịp”, như thế chỉ là kéo dài thời gian, chắc gì đã còn tình cảm.
Thế đấy, cho dù không thể là bạn thì cả hai đã từng là những ký ức tuyệt vời của nhau. Có những thứ có hạn sử dụng, bản thân bạn cũng không thể ép cái hạn đấy dài hơn nữa.
Nếu bạn rời bỏ một người yêu tồi vì anh ta có người khác thì bạn sẽ mất đi tình yêu suốt bao nhiêu năm, nhưng như vậy còn hơn là cố gắng níu kéo và ích kỷ để người đó bên cạnh mình, dẫu niềm tin đã mục nát từ lâu. Thế đấy, cho dù không thể tiếp tục là người yêu thì cả hai đã từng hiểu được cảm giác được yêu là thế nào.
Nếu bạn mất đi công việc sau một lần can đảm viết đơn, mất đi mức lương bấy nhiêu người ao ước để tự mình khởi nghiệp thì điều đó vẫn hơn là suốt ngày “mặt nặng mày nhẹ”, nói lời “thảo mai” đầy ngao ngán chỉ để giữ chức vụ “hữu danh vô thực”.
Nếu bạn mất đi sự ngây thơ vì bước vào đời sớm, mất đi sự xinh tươi, trẻ trung của một người con gái, mất đi lửa nhiệt huyết từng “đầu tư” không đúng chỗ thì bù lại bạn sẽ có được sự điềm tĩnh để nhận ra những thất bại tiềm tàng, âu cũng là cái giá của sự trưởng thành.
Tuổi hai mấy, mất biết bao nhiêu thứ nhưng nhìn lại, hóa ra cũng chẳng thể gọi là mất mát quá nhiều. Chẳng ai kết tội những gì trái tim bạn đã từng si mê đâu, người ta chỉ kết tội những toan tính hẹp hòi, lừa dối của một cái đầu đầy lý trí. Giống như nhân vật Grey trong Fifty Shades of Grey (50 sắc thái) tuyên bố: “Anh vẫn là anh thôi. Đừng cố
thay đổi anh. Đó là cách anh sống. Anh thoải mái với điều đó.”
Bạn tin không? Vấp ngã không hẳn chỉ đem đến cho bạn nỗi đau, dẫu là gặp chưa đúng người, yêu chưa đủ sâu, chọn việc nhưng việc không chọn mình, hay kể cả sự ngây ngô đáng trân trọng. Chắc gì ta đã biết trân quý những gì mình đang có nếu không có những sự hy sinh? Chắc gì ta đã biết mình cần gì nếu không trải nghiệm? Chắc gì ta đã biết dừng lại nếu không vướng phải những hoàn cảnh sai trái? Chắc gì ta biết mình cần một khởi đầu mới nếu không chạm đáy của sự thất bại và sự ảo tưởng về bản thân với
những gì ta đã đạt được trong quá khứ?
Càng lớn lên, chúng ta càng bị cuốn vào vòng xoay được – mất như thế. Chúng ta đã từng tin hết lòng, rồi lại căm thù hết mình, sau tất cả lại vững vàng bước đi vì chẳng còn cách nào khác... tốt hơn.
Không chịu bỏ cuộc trên con đường chẳng thể bước tiếp, vấp ngã đến mức mang đầy thương tích mà vẫn hô to khẩu hiệu “phải cố lên”, chẳng phải chúng ta đều ngốc nghếch và hết mình như nhau sao?
- Trích từ Trưởng thành lấy đi điều gì? | Gari

Thursday, June 27, 2019

Tôi dồng ý lấy cô ấy làm vợ. Tôi xin thề


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2092494220878714&set=a.403054143156072

“Tôi đồng ý lấy cô ấy làm vợ. Tôi xin thề:
Chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua những con đường mà tất cả mọi người trên thế giới đều phải đi qua trong cuộc đời. Có thể sẽ gặp giông tố, bão bùng, thậm chí sẽ có lúc bị gục ngã. Nhưng, mỗi lần như thế, chúng tôi sẽ cùng nắm chặt tay nhau, dũng cảm đứng lên, dùng nụ cười tinh nghịch để nói với đối phương rằng “đây chẳng phải là chuyện gì to tát”. Và, chúng tôi cũng sẽ học được cách kiên cường và dũng cảm để tiếp tục cuộc hành trình đã chọn.
Trên đây là lời thề mà tôi dành cho người vợ tuyệt vời của mình”.
Đó là những lời ruột gan mà "người đàn ông không bao giờ làm chúng ta thất vọng" đã nói với cô dâu của anh ấy trong ngày cưới của mình. Cho mãi đến hôm qua, người ta vẫn xuýt xoa và coi đó là minh chứng cho những gì đẹp đẽ nhất mang tên Cổ Tích Một Tình Yêu.
Nhưng mà hôm nay, họ đã chính thức đường ai nấy đi, lời thề kia đọc lại bỗng dưng chỉ thấy sáo rỗng, vô nghĩa và khiến người ta thoáng chút đau lòng. Không biết ai sai, ai đúng, cũng chẳng quan tâm họ đã từng thật lòng thật dạ yêu thương nhau không mà lại quyết định dừng lại khi mới cùng đi một đoạn đ ường quá ngắn như vậy. Người bên ngoài nhìn vào bỗng chỉ thấy tiếc và thất vọng, bởi mình đã kỳ vọng quá nhiều vào những điều đẹp đẽ, vào thứ hạnh phúc viên mãn còn tồn tại trong đời.
Hình như, thứ gì quá hào nhoáng, tươi đẹp thì bản chất của nó lại không như vậy. Người ta không bao giờ biết ẩn sau khuôn miệng cười hạnh phúc kia có phải là nước mắt, ẩn sau cái nắm tay rất chặt kia, có phải có người đang kéo mạnh để giật ra còn một người thì ra sức giữ lại, và ẩn sau cái ôm hạnh phúc chưng ra cho cả thiên hạ thấy, cả hai người họ đang nghĩ về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Thì ra...thứ gì càng giản đơn bình lặng, không khua chiêng gõ trống thì lại cứ thế bình bình an an bền lâu qua năm tháng. Có những cặp tình nhân già chẳng ai biết tới sự tồn tại của họ, bởi họ không đẹp, không giàu có, không địa vị xã hội, thậm chí còn chưa có tờ giấy kết hôn và chưa một lần bước đến lễ đường, nhưng cả một cuộc đời lại chưa bao giờ làm cho nhau thất vọng.
Thêm một chuyện tình đẹp tan vỡ, người ta thêm một lần hoài nghi vào thứ hạnh phúc đôi lứa vốn đã rất mong manh. Thôi thì sau này chỉ mong được yên lành ở bên một người, không thề hứa, không đao to búa lớn, không cần cả thế giới nhìn vào ghen tị, chỉ cần không ai muốn rời đi đã là đủ lắm rồi”


Saturday, June 15, 2019

Có những ngày chúng ta bước di không cẩn trọng, gây đổ vỡ ... thì có những ngày chúng ta ngồi yên lại, thương lại, hàn gắn và chữa lành.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2071099109684892&set=a.403054143156072

Có những ngày chúng ta bước đi không cẩn trọng, gây đổ vỡ ... thì có những ngày chúng ta ngồi yên lại, thương lại, hàn gắn và chữa lành.


Sunday, June 9, 2019

Trong dãy số tự nhiên, giá trị nhỏ nhất là 0. Và giá trị lớn nhất không xác định gọi là vô cùng.


https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2060826270712176&id=100003544706293

Trong dãy số tự nhiên, giá trị nhỏ nhất là 0. Và giá trị lớn nhất không xác định gọi là vô cùng.
Trong cuộc sống, ta không bao giờ kiếm tìm được người tốt nhất mà chỉ có tìm được người phù hợp nhất.


Saturday, June 8, 2019

Dòng sông luôn biết uốn mình khi gặp trở ngại. Những cành lá trên cây luôn biết tránh nhau để cùng hướng đến nguồn sáng.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2059275520867251&set=a.403054143156072

Dòng sông luôn biết uốn mình khi gặp trở ngại. Những cành lá trên cây luôn biết tránh nhau để cùng hướng đến nguồn sáng.
Trong cuộc sống cũng vậy, nếu gặp thử thách chông gai, biết hạ mình xuống, lắng nghe và tìm cách đi tiếp theo ước mơ ... đó mới làm nên một con người vững chãi, sâu sắc và bình tâm.
Ai cũng có một thời tuổi trẻ ngông cuồng háo thắng.
Ai cũng có thể mắc sai lầm vấp ngã

Nhưng sau những tháng năm đó, chúng ta tiếp tục sống với sai lầm cũ hay bi luỵ buồn thương những gì đã qua ... có nghĩa là chúng ta đánh mất luôn một hiện tại tuyệt vời, một tương lai tươi sáng.
Con hổ khi phóng xa cần phải biết thu mình.


Lúc nào cũng chỉ mong gần quân tử, xa tiểu nhân và cười mãi được với đời...


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2059185060876297&set=a.403054143156072

Lúc nào cũng chỉ mong gần quân tử, xa tiểu nhân và cười mãi được với đời...


Tự dưng thấy cảm giác gì dó dang chảy trong cơ thể giống như nhựa sống... một thứ lâu lắm rồi không còn thấy nữa.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2058814710913332&set=a.403054143156072

Tự dưng thấy cảm giác gì đó đang chảy trong cơ thể giống như nhựa sống... một thứ lâu lắm rồi không còn thấy nữa.