https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2300148990113235&set=a.403054143156072
LỜI NGUYỀN CỦA MÙA THU
-----------------------------------------------
Thành phố của chúng ta đã thất thểu giữ mùa thu ở lại. Chẳng còn kịp nữa. Nếu ai ở lâu hơn, sẽ tự cảm nhận thấy được mùa Thu ở đây có mang theo một lời nguyền. Không quá khó để cảm nhận. Chỉ một chút chiêm nghiệm, một chút nỗ lực, một chút cô đơn, một chút se sắt và một chút chờ đợi. Ta bị cuốn vào nó…
Là nhớ. Nơi xa vắng chúng ta đang tận hưởng những đợt gió heo may se sắt đầu tiên, cho chúng ta thấy nhớ. Ai đã nói trở về với nơi đây khi đã đủ nếm trải, đủ đớn đau, đủ dằn vặt và toan tính. Ai đã nói trở về với nơi đây để dằn dỗi với bình yên, giận hờn với tĩnh lặng, và ruồng rẫy với những ngụp lặn, lăn lộn đã qua. Ai nói về đây để gác lại một hành trình, tìm đến 1 chân trời mới… Nhiều lắm… Giờ đây thì mùa thu đã làm chúng ta nhớ. Nhớ đến phát điên cầu Long Biên gió tạt qua thái dương, đám cỏ lau dưới chân cầu rì rào lạnh lẽo, mưa bụi lăn tăn mờ tròng kính, hàng ăn, quán cũ, ai đã yêu ở đó, đã thương ở đó, đã khổ đau cô đơn ở đó. Đấy, giờ có mà quên đi!!!
Là cô đơn. Khung cửa sổ nhìn xuống những con đường thanh vắng, gió rít qua khe cửa lúc thều thào, lúc điên dại. Căn phòng lặng thinh, ánh điện mập mờ. Ta thấy mình đang trôi ở đâu, bồng bềnh như trên một con sông dài phẳng lặng. Lũ trẻ đã ngủ rồi, nhà hàng xóm cũng kéo rèm. Ta thấy trên con đường quen không một ai, lỗi rẽ tù mù, hàng cây lặng thinh. Ta nghĩ về những hoài bão, về hành trình của mình. Những gỡ rối không đan được bàn tay, những nhịp cầu lỗ chỗ sáng tối, những kí ức bỏ lại mùa xa.
Là giản đơn. Ta tự cho mình giản đơn hơn sau những cầu kì đã qua. Ta chọn đậu sốt cà chua, chút rau luộc, cà muối cho bữa tối quần tụ. Ta chọn nghe nhạc, đọc sách trong thư phòng nhỏ thay vì bar, pup, tuborg, tiger bạc nơi quán xá… ta chọn ngủ vùi trong lớp chăn ướp hương hoa hồng ngọt dịu thay vì những chiếc áo mỏng tang đón gió mùa tháo hàng khuy ngực và đi ngược về chiều gió…
Mùa thu làm cho ta thấy mình dịu hiền, thân thiết, chậm rãi và vị tha…
-----------------------------------------------
Thành phố của chúng ta đã thất thểu giữ mùa thu ở lại. Chẳng còn kịp nữa. Nếu ai ở lâu hơn, sẽ tự cảm nhận thấy được mùa Thu ở đây có mang theo một lời nguyền. Không quá khó để cảm nhận. Chỉ một chút chiêm nghiệm, một chút nỗ lực, một chút cô đơn, một chút se sắt và một chút chờ đợi. Ta bị cuốn vào nó…
Là nhớ. Nơi xa vắng chúng ta đang tận hưởng những đợt gió heo may se sắt đầu tiên, cho chúng ta thấy nhớ. Ai đã nói trở về với nơi đây khi đã đủ nếm trải, đủ đớn đau, đủ dằn vặt và toan tính. Ai đã nói trở về với nơi đây để dằn dỗi với bình yên, giận hờn với tĩnh lặng, và ruồng rẫy với những ngụp lặn, lăn lộn đã qua. Ai nói về đây để gác lại một hành trình, tìm đến 1 chân trời mới… Nhiều lắm… Giờ đây thì mùa thu đã làm chúng ta nhớ. Nhớ đến phát điên cầu Long Biên gió tạt qua thái dương, đám cỏ lau dưới chân cầu rì rào lạnh lẽo, mưa bụi lăn tăn mờ tròng kính, hàng ăn, quán cũ, ai đã yêu ở đó, đã thương ở đó, đã khổ đau cô đơn ở đó. Đấy, giờ có mà quên đi!!!
Là cô đơn. Khung cửa sổ nhìn xuống những con đường thanh vắng, gió rít qua khe cửa lúc thều thào, lúc điên dại. Căn phòng lặng thinh, ánh điện mập mờ. Ta thấy mình đang trôi ở đâu, bồng bềnh như trên một con sông dài phẳng lặng. Lũ trẻ đã ngủ rồi, nhà hàng xóm cũng kéo rèm. Ta thấy trên con đường quen không một ai, lỗi rẽ tù mù, hàng cây lặng thinh. Ta nghĩ về những hoài bão, về hành trình của mình. Những gỡ rối không đan được bàn tay, những nhịp cầu lỗ chỗ sáng tối, những kí ức bỏ lại mùa xa.
Là giản đơn. Ta tự cho mình giản đơn hơn sau những cầu kì đã qua. Ta chọn đậu sốt cà chua, chút rau luộc, cà muối cho bữa tối quần tụ. Ta chọn nghe nhạc, đọc sách trong thư phòng nhỏ thay vì bar, pup, tuborg, tiger bạc nơi quán xá… ta chọn ngủ vùi trong lớp chăn ướp hương hoa hồng ngọt dịu thay vì những chiếc áo mỏng tang đón gió mùa tháo hàng khuy ngực và đi ngược về chiều gió…
Mùa thu làm cho ta thấy mình dịu hiền, thân thiết, chậm rãi và vị tha…
No comments:
Post a Comment